MinhAnh's blog

the personal vista to the world

Archive for the tag “nghiệp”

Chuyện giai Pháp

Tình hình là mình đang có một đối tác là giai mang quốc tịch Pháp, mắt xanh biếc, tóc vàng hoe.

Tình hình là mình có cơ hội chat chit với giai Pháp minute by minute (tính ra nhiều hơn thời gian hầu chuyện với giai chồng trong cùng 1 ngày)

Tình hình là giai Pháp nói tiếng Việt lơ lớ rất đáng yêu, luôn kêu mình là “chị”!

Tình hình là giai Pháp nói chiện với minh bằng tiếng Anh giọng Pháp

Tinh hình là mình nói chiện với giai Pháp cũng bằng In-gờ-lít, nhưng giai Pháp (hình như vì mê mình quá) luôn hiểu mình nói “No” là “Possibly yes” (đoạn này em bó tay).

Mình chịu khó nói nhiều hơn, chỉ bảo kỹ hơn cho giai hiểu vì mình vốn xuất thân từ gia đinh Việt Nam tri thức, vẹn toàn chuẩn mực dịu dàng.

Giai cũng phải nói nhiều hơn qui định để giải thích cho một người phụ nữ xinh đẹp như mình hiểu “Possibly No” của giai là cái gì…

Tưởng mọi sự êm xuôi.

Té ra, giai Pháp là một cục shit, nhiêu khê, nhõng nhẽo. Hơi tí là ngoạc mồm ra kêu gào bảo là mình không chiều theo ý giai, để giai chờ, để giai thất vọng, để giai out-of-expectation.

Một người phụ nữ Việt Nam có trí thức như mình không để bọn đế quốc bắt nạt, mặc dù giai có đôi mắt xanh biếc to lấp lánh đến cỡ nào.

Mình bảo với giai là “Bố mày nói KHÔNG là KHÔNG, chứ Bố mày không thèm lèm bèm như mày”

Giai cũng chẳng vừa cự lại mình “Yes, chị bảo thế thì từ nay chị em mình sẽ đối xử với nhau theo quy tắc possibly 1-2-3 … điểm sau đây”

Mình chịu hết nổi, trả lại giai về địa phương quản lý.

Từ nay mình cạch giai Pháp đến già.

Khi PR nói chuyện nguyên tắc nghề nghiệp và đạo đức

Nhân đọc cuốn “PR kiến thức cơ bản và đạo đức nghề nghiệp” của Đinh Thúy Hằng – Một ấn phẩm hiếm hoi về PR do tác giả nước nhà biên soạn. (Còn đoạn dưới đây thì không có liên quan đến nội dung sách!)

Theo dõi những người được gắn tên là chuyên gia quan hệ công chúng thảo luận với nhau về nguyên tắc đạo đức nghề nghiệp cũng giống như xem mấy người nước ngoài đang trao đổi với nhau bằng một thứ ngôn ngữ mà tất cả bọn họ đều không rành. Câu chuyện được mở ra thế nào thì đến lúc kết nó vẫn vậy, moi được cái vấn đề ra rồi, phân tích vặn vẹo đủ kiểu xong rồi thì để đấy cho lần sau lại moi ra bàn tiếp, phân tích tiếp cho nó vui. Bởi thế cho nên đâu có ai ngu gì kết luận hay đúc kết ra mấy chiêu đọc xong vọc liền để viết thành sách kiểu như“Khi bạn làm PR thì phải làm XYZ thì sẽ là một nhân viên PR có đạo đức”. . .

Suy cho cùng thì cái nghề ăn không nói có này mang trong mình những tính chất mơ hồ và mong manh: nào là xây dựng tình cảm, nào là tạo lập những hình ảnh đẹp đẽ, rồi quan niệm, rồi nhận thức… chứ thực chất thì có chế tạo ra cái gì cầm nắm được đâu. Thế cho nên khi tìm cách đưa những thứ mơ hồ đấy lên các phương tiện truyền thông, thì lấy ai đủ khả năng phân định rằng những thông tin, những câu chuyện đó là đúng mực nguyên tắc, là hợp với chuẩn mực đạo đức?

Nói 1 cách nhảm nhí hơn, để cho mọi người thấy rằng mình làm việc có nguyên tắc và có đạo đức thì cách tốt nhất là thỉnh thoảng lại bàn luận về những gì có liên quan đến vấn đề đấy, nói xong rồi thì tự vả vào mồm mình 1 cái và kết luận hành động đúng mực là một sự xa xỉ.. Lời nói chẳng mất tiền mua mà. Nhưng tớ cũng hơi cẩn thận nên chả dám phát biểu bảo các bạn đứng đằng sau những chiêu thức PR “đánh” lại khách hàng của tớ là các bạn ấy không làm PR, nhất là lại càng không thể tự nhiên khơi khơi phán quyết là các bạn không có đạo đức. Lại ăn gạch như chơi chứ chả vừa.

Cuối cùng thì nói chuyện đạo đức có phải hóa ra là một câu chuyện rỗng tuếch không?

Public Relations Disasters

Cô bạn Gwen ở HP gửi cho 1 đoạn review rất hấp dẫn của cuốn Public Relations Disasters: Inside Stories and Lessons Learned” rồi bảo là mày nên đọc cuốn sách này, rất hài hước. Đại để đoạn review là: “Bạn sẽ không thể bỏ qua. Bạn chỉ cần đọc một lần rồi sau đó xếp nó vào ngăn trên cùng của ngăn kéo bàn làm việc hay chỗ nào đó dễ lấy ra đọc nhất. Khi nào làm kế hoạch PR thì nhớ lướt qua cuốn đấy. Sách của Gerry McCusker biết đâu sẽ giúp cho sự nghiệp của bạn, của công ty bạn hay khách hàng của bạn thoát khỏi những tình huống dở khóc dở cười sau này. Những câu chuyện của Gerry tập hợp trong sách này là những lỗi ngớ ngẩn trong nghề và thông qua đó, tác giả muốn cho người đọc một cái nhìn toàn cục và tích cực hơn về nghề bằng lối kể chuyện châm biếm thay cho văn phong giáo điều.

Trí Việt đã có bản dịch của cuốn này với lời giới thiệu khá ấn tượng: Bị căm ghét hơn cả giới luật sư và bị nói xấu nhiều hơn cả những người bán hàng,. PR thường bị nhìn nhận là một trong những lĩnh vực mà công chúng ít tin tưởng nhất. Sự thật là một thời gian dài trước khi bị xem là thành phần ranh mãnh nhất trong kinh doanh, PR được định nghĩa một cách ngắn gọn là “quản lý danh tiếng”. Nhưng danh tiếng của PR ngày càng bị lu mờ do những cáo buộc về sự xuất hiện ngày càng nhiều của những lời dối trá, “một nửa sự thật” hay bất kỳ thứ gì bị xem là “spin doctoring” (bậc thầy dựng chuyện). Ngay cả một cuộc khảo sát trong nội bộ ngành PR cũng cho kết quả đáng buồn: gần 1/3 nhà tư vấn PR thừa nhận từng cố tình bịa đặt về khách hàng của mình với báo giới và họ không quan tâm đến việc xây dựng chữ tín hay bảo vệ sự chính trực của PR. Những thuật ngữ “bậc thầy dựng chuyện”, “nói láo ăn tiền” này giống như một sự chế giễu nhằm chỉ ra một thực tế là giới PR chỉ cung cấp cho báo chí và công chúng những thông tin có lợi cho công việc của họ, bất kể tính xác thực của nó….

Tôi cũng đã thịt xong bản dịch của Trí Việt với tinh thần humorous mà bạn Gwen gửi gắm. Tuy nhiên, đọc xong rồi trong đầu cũng nảy ra một số ý nghĩ hay hay. Cuốn sách này đúng là để giải trí vì có nhiều gossip của nhiều tên tuổi nổi tiếng, người ngoại đạo đọc sẽ thấy hứng thú. Tuy nhiên, với các PR practicioner thì khó có thể treat cuốn sách này như là một thứ vaccine phòng ngừa communication crisis khi lập kế hoạch được. Nói cách khác, người đang theo đuổi nghề sẽ không thể rút được ra cho mình một phương pháp, một bài học hay tìm hiểu insight của người trong cuộc, những câu chuyện behind the scenes như lời rao: “inside stories & lesson learned”.

Nói về khủng hoảng truyền thông, chắc chắc sẽ có nhiều người đồng tình với ý kiến rằng trong phần lớn sự việc để xảy ra khủng hoảng thì nhân viên PR luôn là người bị/được đưa vào trận chiến khi việc nó đã rồi. Vì vậy nếu tìm behind the scences để làm case study thì chưa chắc có ai sẽ có thể kể được đúng câu chuyện.

Tuy nhiên vì sách không quá khó đọc, đôi chỗ còn hơi buồn cười nên nếu có cơ hội đọc rồi thì không nên bỏ qua.

Củ Sâm

Viết lại nhanh cái key learning này lại để đuổi nhanh cơn bực mình. Nhớ nhé, từ giờ trở đi có lần nào nữa phải làm việc với bọn củ Sâm thì chịu khó thuê lấy con phiên dịch tiếng hàn qoéo để nó dịch cho mà nghe nhé. Phải thương lấy cái miệng xinh xắn của mình vì đã phải cố nói theo tiếng Anh kiểu chó sủa đến méo cả mồm nhưng tỷ lệ comprehension của mấy thằng củ sâm đấy không thể đạt 50%, tệ hơn còn trật đường ray.

Ai có dịp làm ì-ven ở KS ĐaiU của mấy thằng củ sâm kia cũng nhớ luôn cảnh giác cao độ với bọn ở đấy nhá vì bạn sẽ có thể ăn quả trick của chúng nó chơi đắng chẳng kém gì thuốc ampixilin đâu. Phương châm của bọn đấy luôn là “chém đẹp khách hàng while bad-mouth agency bất cứ lúc nào có thể”. Hôm nay mình vừa bị nó tống nguyên cả 1 vốc vào mồm, nuốt không được ọe ra cũng chẳng xong.

Làm nghề này bóng bẩy đến thế sao????

Vừa đọc được bài viết về public relation trên 1 tờ báo cũng thuộc hàng “tia” của một tác giả ký tên là Thủy Trà. Đọc xong thấy thương cho bạn đọc. Ngoài việc định nghĩa PR theo mô-típ nhìn thế nào tả thế ấy, giống như bảo marketing là nghề chuyên đi gõ cửa các nhà dân phát hàng sampling và giới thiệu khuyến mãi, chị này lại còn đặt ra khái niệm PR bình dân, PR đời thường, cũng khen tác giả có cố gắng ….chịu khó sáng tác ra thật nhiều thuật ngữ mới. Nói như vậy sao không đổ đồng luôn cả với “giới” PR trong quán bar hay vũ trường để làm một bài tổng hợp cho nó trọn vẹn, cho nó thấu đáo. Người ta bảo biết thì thưa thì thốt, không biết thì…..

Vẫn thầm mong đến một ngày.

Vào đây xem họ nói gì. Nếu link bị lỗi thì đọc tạm đoạn tôi paste ra dưới đây.

Thứ Sáu, 18/05/2007 – 9:57 AM

Câu chuyện về những nhân viên PR “đời thường”

Những buổi lễ như thế này không thể thiếu bàn tay của những người làm PR

Bấy lâu nay, người ta thường hình dung nghề PR (Public Realatives) hay còn gọi là Quan hệ công chúng là một ngành nghề mới, cao cấp, khá sang trọng. Và người ta cũng hình dung luôn những người làm trong ngành nghề này là những người rất “pro”. Nam thì áo sơ mi thẳng thớm, cổ đeo cà-vạt chững chạc. Nữ thì vest lịch lãm, khuôn mặt trang điểm cẩn thận. Và họ luôn bận rộn với laptop và điện thoại. Tuy nhiên, nghề PR đâu chỉ có bóng bẩy như vậy.

Một chị bạn của tôi đang là giám đốc của một công ty truyền thông có tiếng ở Q.1 (TP.HCM) cho biết, những hình ảnh mà mọi người vẫn thường thấy như trên chỉ có được ở một số ít những nhân viên chuyên về PR ở các doanh nghiệp lớn hay những nhân viên PR độc lập giàu kinh nghiệm. Trong môi trường doanh nghiệp, họ luôn thẳng thớm, lịch lãm và cũng luôn bận rộn với công việc của mình. Còn một thực tế khác ở những công ty truyền thông, công ty dịch vụ báo chí: Những nhân viên của các công ty này cũng được gọi là nhân viên PR, nhưng những PR này lại rất “đời thường”.

Những loại hình công ty như của chị bạn tôi đang xuất hiện ngày càng nhiều. Điều này là do nhu cầu quảng bá hình ảnh, tên tuổi, sản phẩm của các doanh nghiệp trong và ngoài nước hiện nay rất lớn. Các dịch vụ mà các công ty này cung cấp chủ yếu trong lĩnh vực quảng cáo, nổi bật nhất là truyền thông (PR) và tổ chức sự kiện (event). Nhưng chính vì là công ty dịch vụ, lại hoạt động trong lĩnh vực liên quan đến truyền thông báo chí nên có không ít chuyện vui buồn, cười ra nước mắt của những nhân viên PR nơi đây.

Áp lực là điều không thể tránh khỏi. Hầu hết các công ty quảng cáo, truyền thông đều có một định hướng phát triển chung là nhân lực ít nhất, hiệu quả tốt nhất. Vì thế, thông thường một nhân viên PR phải phụ trách cùng lúc hai ba dự án lớn nhỏ. M.P, một nhân viên truyền thông cao cấp tâm sự: “Thỉnh thoảng em xuất hiện ở công ty trong bộ dạng bơ phờ, nhợt nhạt đến mức mọi người tưởng em lâm trọng bệnh. Em thiếu ngủ thường xuyên, nhưng nếu có chợp mắt được thì lại toàn thấy những bản kế hoạch, những chiến lược quảng cáo, những kịch bản chương trình… đang dở dang”. Cô còn cho biết thêm, vì công ty của cô còn kiêm luôn cả viết bài giới thiệu, phân tích, phỏng vấn… cho khách hàng có nhu cầu, vì vậy, chuyện có những tuần cô phải viết đến hơn chục bài đăng tải cho các báo không phải là hiếm. “Hầu hết những bài viết này đều đăng trên trang quảng cáo nên chẳng có đồng nhuận bút nào đâu chị ạ”, M.P tâm sự thêm.

Vất vả là thế nhưng không phải công việc lúc nào cũng suôn sẻ đối với M.P. Nếu những nhân viên PR doanh nghiệp, mỗi dự án chỉ cần thông qua “một cửa, một dấu” của chính doanh nghiệp, thì những đề xuất chương trình truyền thông cho một doanh nghiệp nào đó của các công ty dịch vụ lại thường phải lắt léo nhiều đường. Hiện nay, hầu hết các tổ chức, doanh nghiệp đều sử dụng hình thức “đấu thầu” giữa các công ty dịch vụ để chọn cho mình một phương án truyền thông hiệu quả nhất. Vậy là M.P và các đồng nghiệp lại dốc sức lập kế hoạch chi tiết từ nội dung đến chi phí, rồi hồi hộp nghe ý kiến góp ý của công ty, hồi hộp chờ phản hồi từ bộ phận chuyên trách của doanh nghiệp (thường chính là bộ phận PR doanh nghiệp), và cuối cùng là hồi hộp căng thẳng chờ sự quyết định của ban giám đốc doanh nghiệp kia. Và như vậy, nếu thắng thầu thì không nói làm gì, còn ngược lại, không những công sức kia coi như đi tong mà chắc chắn nỗi buồn và sự nặng nề còn đeo bám họ đến mấy ngày sau.

H.T, một nhân viên PR khác còn cho biết “đấu thầu” đã mệt đầu như vậy nhưng nếu gặp phải những dự án có trung gian thì còn mệt mỏi và bực mình hơn. Dự án có trung gian ở đây là những dự án truyền thông cho một doanh nghiệp do một công ty đảm nhận nhưng giao lại cho một công ty dịch vụ khác thực hiện. Như vậy là sản phẩm phải qua thêm vài khâu kiểm định khó khăn nữa. Trên thực tế, các công ty trung gian thường là đối tác chiến lược, lâu dài của doanh nghiệp, vì vậy với những dự án mà họ không có chức năng t
hực hiện hay không đủ nhân lực để triển khai buộc lòng họ phải nhờ đến công ty thứ ba và tất nhiên mọi việc đều phải lấy danh nghĩa của công ty trung gian kia. H.T đã từng được giao một dự án như vậy mà mỗi lần kể lại cô đều le lưỡi lắc đầu: “Chỉ riêng cái bản kế hoạch thôi mà em phải sửa lại đến 4 lần, cứ công ty kia đồng ý thì bên bảo hiểm không đồng ý. Yêu cầu của bảo hiểm đưa ra lại không hợp lý, khó có thể thực hiện thành công thế là lại phải tư vấn, giải thích cho công ty kia để họ tư vấn và giải thích lại cho bảo hiểm. Vòng vèo như vậy một hồi đâm ra bực bội lẫn nhau, đến mức tưởng như là bỏ hợp đồng ấy chứ, vậy mà cuối cùng lại trở về gần như y nguyên cái bản kế hoạch ban đầu của em”.

Áp lực hầu như thường trực như vậy, nhưng khi được hỏi tại sao vẫn cứ theo đuổi nghề này thì cả M.P và H.T đều trở nên phấn chấn: “Vì nó là một nghề em rất thích, làm mấy năm rồi, quen việc, quen áp lực rồi thành ra bây giờ bảo làm việc khác em lại không biết làm gì”. Tôi chợt nhớ đến một cô bạn khác của mình, cũng giỏi viết lách, cũng giỏi ngoại giao, cũng đã từng chọn nghề PR vì “nghề này mau giỏi, mau giàu”, mấy tháng sau gặp lại thấy cô bạn đã đổi nghề khác vì “tao không quen thức khuya, dậy sớm, tao không quen cứ phải nhũn như con chi chi trước người khác, tao thấy ớn lạnh khi suốt ngày cứ phải quanh quẩn với chuyện lập kế hoạch, chuyện “đấu thầu”, chuyện báo cáo, rồi…”.

Pờ-rô-phét-sần

- @$%^&*()__($%^&*(*&^%$%^&*()(*&^%$%()_)(*&*()()_&*()_)(*%%()))_%$$$$

….

- Chị bảo với em nhá, cái i-ven này nó có tính chất nghiêm túc và trang trọng chứ không phải các sự kiện bình thường bọn em hay làm đâu. Chị hoàn toàn không đồng ý với cách bọn em dùng 1 người em-xi nói cả tiếng Anh và tiếng Việt. Chị là người có nhiều kinh nghiệm đi dự các hội nghị và các event quốc tế, chị cũng đã học một khóa về cơm-mu-ni-cấy-sần rồi nên chị thấy i-ven của bọn em dùng người như vậy hoàn toàn không pờ-rô-phét-sần tí nào hết. Khi đang nói tiếng Anh mà em chuyển sang nói tiếng Việt, bọn em sẽ làm mất đi cái sờ-pi-rít của ngôn ngữ vì thế cho nên chị thấy nó hoàn toàn không pờ-rô-phét-sần.

Dạ, em hiểu rồi chị, thực chất anh này chỉ dẫn dắt các tình huống trong buổi họp chị ạ. Thời gian cũng ngắn vì chưa đầy 45 phút mà lại có cả người nước ngoài nên bọn em quyết định dùng một người như vậy cho….

Em đừng nói thế. Chị đang muốn nói ở đây là tính pờ-rô-phét-sần. Em có thể giỏi hơn chị, bọn em làm nhiều ì ven, nhưng vì trẻ quá nên ít chú ý nhìn xung quanh. Nếu em-xi bằng hai thứ tiếng, thì phải có hai người, đúng ra là một nam một nữ, đọc thay phiên nhau, lên bổng xuống trầm, rồi tung rồi hứng. Chị có cơ hội được xem nhiều ì-ven quốc tế, tính chuyên nghiệp rất cao. Chị nói thật các em-xi Việt Nam, nhất là các em-xi nữ , có cô rất nổi tiếng mà chị không tiện nói tên ra ở đây, nói năng rất không pờ-rô-phét-sần chút nào mà không hiểu thế nào lại có thể nổi tiếng đến thế. Chị là người đã học về cơm-mu-ni-cấy-sần nên chị rất chú ý nên ở nhà chị mỗi khi ti vi phát các chương trình có em-xi là cả nhà chị tắt hết ti-vi vì chị thấy họ không có pờ-rô-phét-sần chút nào..

@()$&^$^%*(#$%^&*()_^&*()_)(^&*)

Câu chuyện này mới xảy ra, có ai hiểu ý chị này muốn gì không? Mình cóc được học cái giống như chị đã học nên vâng dạ mấy câu cho chị sớm tắt đài và quyết định không tìm hiểu thêm ý nghĩa sâu sa của chị dạy nữa. Post ra đây cho mọi người cùng đâm chém

Thứ sáu ngày 13

Ngày 13 làm hỏng cả một Thứ 6 đẹp trời.

Đáng lẽ ra hôm nay mặc quần jean với áo linen thêu hoa tung tóe thì lại phải đóng bộ củ đi họp từ 7 rưỡi sáng.

Đáng lẽ ra, với một ngày “áp cuối tuần’”, trời râm mát thế này sẽ phải được thưởng thức bữa sáng với đĩa bánh cuốn thanh trì thơm phức trên hè phố Tô Hiến Thành thì phải ngồi dự một cuộc họp mà cứ phải nghe những ông không phải trả tiền yêu cầu vặn vẹo này nọ, trong khi những vị sẽ phải rút hầu bao tài trợ cứ lăm lăm cái kìm xiết cổ mình.

Đáng lẽ ra…

Nói tóm lại là từ sáng tới giờ gặp phải toàn chuyện chuối, chuối nguyên nải. Ơ hơ, lại còn được vinh dự “trao đổi ý kiến” với 1 em vừa vỗ ngực vừa vặn vẹo mình theo một cái kiểu cũng củ … thế này: “Vì mình đã có 10 năm thâm niên trong nghề PR (choáng ko) mình xin hỏi bạn câu này, bạn xử lý tình huống như thế nào trong trường hợp bạn đã gửi bộ thông tin rất chi tiết cho tới hơn 50 báo nhưng rồi có báo chỉ đăng cho bạn 1 đoạn tin dài 5 dòng?!!!!”

Mình thẹn, cóc dám khoe thâm niên, nhưng nói thật, mình cũng đếch đủ “kinh nghiệm” để đưa ra một cái gọi là câu hỏi chuối thế.

Từ giờ đến hết năm còn bao nhiêu ngày 13 rớt trúng thứ 6 nữa thế này hả trời.

Entry for April 10, 2007

BUSY

6h rưỡi sáng: Bật dậy như một cái máy, đầu óc quay cuồng với những y tưởng phục vụ ……..các anh nông dân chăn bò sữa.

7h30: click, cái email bay vèo cùng với lời hẹn thứ 6 này đi present. Chậc, dù sao thì sớm ngày ra đầu óc cũng tỉnh táo hơn ngày hôm qua.

7h35: Gọi taxi, ôm theo một mớ bằng khen và quyết định. “Em cho chị ra Hilton đi”. Thời tiết se lạnh. Xe chạy qua một dãy vìa hè có hơn chục chị bán hoa loa kèn – tháng 4 được tới hơn mười ngày rồi.

8h: Những khâu chuẩn bị cuối cùng của 1 chương trình được gọi là “event”. Brief lại MC, xem VIP nào đến để xướng tên cho đủ. Suýt nữa thì sót một bác VIP kinh khủng. Tại bác ý lặng lẽ quá, lại ngồi im một chỗ phải nhờ anh Thảo hỏi lại cẩn thận xem có đúngkhông. Cái DVD củ chuối, chép bằng foil tầu đểu ơi là đểu, test ok rồi mà sáng nay dở chứng. Có đến 4 lần “nó” dừng lâu hơn 1/24 giây, tim muốn rụng ra ngoài. Đến 11h sẽ xong

Chiều: Họp, sữa, nước ngọt, chứng khaón, tài chính, budget….chả liên quan gì đến nhau. Đầu muốn brainstorm rồi mà giờ lại đi brainstorm nữa. Óc mình muốn nổ banh ta long luôn.

Thôi về, nghỉ, ngủ. Mai tính tiếp

Viet Prime Minister Saluts 1 Billion $$$ investment

Hôm qua tôi đóng vai “phóng viên ảnh” bất đắc dĩ, “đi tác nghiệp” ở Hội trưởng Ủy ban nhân dân TP. Hồ Chí Minh. Sự kiện gì thì mời bà con cô bác xem phóng sự dưới đây thì sẽ rõ.

(Chú thích: cái tựa đề entry này là “mượn” ý tứ của bác Hoàng Nam ở Vietnam News)

Photobucket - Video and Image Hosting

Đây là giây phút quan trọng nhất, khó khăn lắm mới chộp được phát này đấy. Bracketing và phải đứng bằng mũi chân để đưa con Z5 vượt qua đầu thằng Andrew ở NBC … Có ai thấy cái ảnh giống y thế này (cả mấy cái ở bên dưới nữa) trên các báo lớn trong nước thì đấy đích thị là ảnh của tui. Tui đã phát tán nó đi hơn 300 địa chỉ email của phóng viên ngay sau buổi lễ. Vì gửi với danh nghĩa của agency nên không dám để chữ e-rờ với cái vòng tròn. May mà có bác Minh bên Vietnam Net thương tình nên cũng cho được cái caption trong ảnh (ai không tin thì ấn vào chỗ này này: http://www.vietnamnet.vn/cntt/2006/11/632253/)

Photobucket - Video and Image Hosting

Thủ tướng đọc diễn văn chào mừng nhá. Ảnh này chẳng kém gì của AP nhỉ

Photobucket - Video and Image Hosting

Tranh thủ lúc mọi người dãn ra, tui lẻn ra sau lưng ngài Thủ tướng, và có được bức này. Ở phía xa xa, đằng sau cái podium, phía trước cái backdrop là ông Đại sứ Hoa Kỳ Michael Marine ạ.

Photobucket - Video and Image Hosting

“Last but not least….” VIPs nhà Intel với ông giám đốc khu CN cao SG – người có công lớn nhất hút được con CÁ 1 tỷ $$$ về SHTP, hoàn thành xuất sắc kế hoạch xây dựng giai đoạn 1.

Tui – tóm tắt và chụp ảnh (he he)

Post Navigation

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.