MinhAnh's blog

the personal vista to the world

Archive for the tag “photo”

Con ngủ ngoan và ngoài kia thì mùa xuân

Hoa loa kèn sớm và hoa hồng baby mua của hàng rong đầu phố. Xuân đã về và hoa ở Hà Nội bắt đầu rẻ. Với 3 nghìn thì mua được một ôm hoa hồng baby da cam còn 30 nghìn thì mua được một bó 10 bông loa kèn. Sang tháng tư, khi loa kèn nở rộ thì hoa này sẽ còn rẻ hơn nhiều.

Con đang ngủ ngoan nên mẹ lôi máy móc hoa hóet ra nghịch cho đỡ ghiền.

Early lily for march Orange-rose for march

Ohitashi & Japanese ‘fast’ food

Vừa về đến nhà thì cơn thèm ăn dở chứng – thèm cơm Nhật, cơm lươn nữa thì tuyệt nhất. Quay lại Akuhuri để mua lươn nướng sẵn về xơi giờ này thì đúng là khùng.Mệt & nhức đầu kinh khủng. Mà cái cơn thèm này nó cũng quái gở lắm, không ăn là sẽ vật vã cho đến khi nào ăn được thì mới thôi.

Miso paste và rong biển khô Oa-ka-mê để nấu miso soup, gạo Nhật lúc nào cũng có sẵn trong nhà phòng những khi lên cơn thế này. Chịu khó nửa tiếng thì sẽ có cơm với canh miso ăn tạm. Trong tủ lạnh còn cải bó xôi, tặc lưỡi bày vẽ thêm món Ohitashi.

Làm Ohitashi rất nhanh và đơn giản. Tất cả chỉ cần có rau cải bó xôi , vừng (mè) trắng rang thật thơm và xì dầu (nước tương) nhật. Rau thì cắt ngắn 5cm, phần lá để riêng, phần cọng để riêng. Bắc nồi nước to lên bếp đun sôi. Lúc nước sôi thì bỏ cọng vào nồi trước, 3-4 giây sau thì cho lá vào rồi tắt bếp. Vớt rau ra cho ngay vào tô nước lạnh xả cho nguội rồi vớt ra lại, vắt nhẹ cục rau cho hết nước. Bỏ rau vào cái tô, cho tương nhật vào, trộn đều. Vừng rang thơm rắc đều lên hỗn hợp rau+nước tương. Thế là xong. Tổng thời gian làm ohitashi, 5 phút, canh miso 5 phút, chờ cơm chín nửa tiếng.

Mình thấy với cách làm này thì rau giữ được hương vị tự nhiên nhất. Lạ một cái là khi cho vừng rang vào thì rau spinach, là cải bó xôi í, ăn ngon hơn hẳn, original hơn hẳn. Cũng có nhiều người trộn thêm với hạt óc chó (walnut) nghiền nhỏ và 1 chút rượu sake cho thơm nhưng khi ấy, vị rau không original như cách này.

Nửa tiếng chui vào bếp hí hoáycũng có lợi. Hết thèm cơm lươn và đặc biệt cơn nhức đầu đã biến mất. Đây là món Ohitashi. Bọn Nhật có nhiều đứa cầu kỳ thì còn chịu khó ‘nặn’ ra cái cục rau tròn tròn như ở trên kia.

ohitashi_r

Deep Purple

Her name is Sonia Striped Jacquard. So charmed!!!

Sonia_Striped_Jacquard

My 11th Ipa-Nima

Winter Foods

Hà Nội rét cóng mà nắng vẫn vàng.

Thời tiết này rất chi là hợp với những món chiên món nướng, chân gà nướng chẳng hạn. Có thêm mấy thứ này tẩm muối tiêu ớt gia vị vào rồi nướng thơm lựng nữa thì cứ gọi là tuyệt cú mèo.

beijing_wangfujin

Mấy con bọ cạp này vẫn đang sống nhăn răng và chân vẫn ngọ nguậy, bọn chúng sẽ được nướng “tươi”. giống như mấy “con” trên kia.

beijing_wangfujin3

Kẹo hồ lô rất hay thấy trong các bộ phim tâm lý xã hội tình củm có yếu tố Chinese (Hồng Kông, Đài Loan…) Trông anh chị tình tứ tay trong tay kia kìa. Nhưng cái xiên táo bọc đường đấy vừa chua vừa cứng – anh mở miệng to thế làm hàng cho chị vui chứ xem cái bộ mặt anh rõ là cam chịu

beijing_wangfujin1

Bố xơi xong nửa xiên rồi, phần con đây nhé.

beijing_wangfujin2

Tôi đi Bắc Kinh

bobo

Đi về nhiều người hỏi thăm ấn tượng về Bắc Kinh nó ra làm sao, tớ chả biết nói thế nào. Xét về ấn tượng thì có 2 chữ To & Dài; xét về cảm tưởng thì có 3 trạng thái: đọc không thông, nói không hiểu và nghe không thủng.

Khi nói về cái chữ Dài, ấy là tớ muốn nói về một cái thứ mà tất cả mọi người đều biết là cái Vạn lý trường thành. Tò mò muốn kiểm nghiệm cái benchmark làm Hảo hán mà cụ Mao Trạch Đông đã hùng hồn tuyên bố “Bất đáo Trường Thành phi hảo hán” nên tớ cũng cố leo tới nóc một cái chòi canh trên cái tường dài 6000km này để xem cái cảm giác được làm hảo hán nó ra làm sao. Ôi giời ơi, nhịp tim đập huỳnh huỵch, thở khói chui ra cả mang tai…Lên đến đấy, nhòm qua lỗ châu mai thấy 1 em xinh ơi là xinh, yêu ơi là yêu.

great wall 1

great wall 2

Tớ còn biết 1 cái dài nữa của các bạn Trung Hoa là cái kênh đào nối từ Bắc Kinh tới Tô Châu để thỉnh thoảng cho vua quan đi vi hành xuống miền nam. Kênh do người đào nhá, không phải kênh tự nhiên (tất nhiên) mà nó chỉ thiếu có 35 km nữa thôi là bằng chiều dài đường sắt từ Hà Nội vào tới Sài Gòn. Chả khen Trung Quốc đông dân nữa đâu nhưng mà kể ra thì cũng phục.

Khi nhớ về những thứ to to ở Bắc Kinh thì thứ đầu tiên pop-out ra khỏi đầu tớ chính là củ khoai nướng. 5 Tệ 1 củ khoai lang mật nướng to tướng, đường kính chắc phải hơn 15cm, dài gần 2 gang tay người lớn. Khi ngoài trời sương giăng mù mịt, nhiệt độ xuống dưới 0 độ C, mua 2 củ này, 1 củ gói vào túi giấy nhét vào trong áo ấm (như kiểu Bác Hồ sưởi ấm bằng cục gạch ở Paris ấy), củ kia bẻ ra xơi khói nghi ngút bốc ra thơm lựng thì phê như con dê ấy.

khoailang

Cái Tử Cấm Thành to tướng ở Bắc Kinh với gần 1 vạn phòng xem ra không làm tớ nhớ lắm bởi vì để chuẩn bị cho Thế Vận Hội Bắc Kinh 2008 thì các bạn Trung Của bèn đè hết chính điện với hậu cung ra trùng tu. Thành thử khi đi vào đó thì sẽ chỉ thấy toàn là giàn giáo với mấy cái toilet được xếp hạng sao mà thôi.

. star-rated toilet

tian_an_men

(Thiên An Môn)

Nhân tiện nói đến cái to thì kể thêm 1 cái rất chi là to nữa là cái hiệu sách Tân Hoa ở Bắc Kinh. Đấy là 1 cái building to vật vã trong khu Tây Đơn với 4 tầng gác và 2 tầng hầm chất đầy sách. Tất nhiên vì đọc có hiểu gì đâu nên tớ cứ lượn lên lượn xuống ngắm nghía với 2 con mắt mở to đầy khâm phục – cũng phải thôi, các bạn í chỉ cần mang sử Tàu ra chép lại cũng chất đủ hết 1 nửa cái building ấy không chừng, đấy là còn chưa kể đến thiên văn, văn học, y thuật… Có cả khu bán sách in (viết) trên thẻ tre nữa chứ. Hoành tráng là thế mà điều làm tớ khổ tâm nhất là ra đường mình nghe không thủng và nói thì không ai hiểu. Đã mù chữ rồi lại còn bị câm với điếc. Điên thế cơ chứ. Điều khổ tâm thứ 2 là sau ngày đầu tiên trời nắng đẹp thì 2 ngày hôm sau liên tiếp sương giăng mù mù làm ảnh chụp xấu như điên. Thế là phải hẹn đến một ngày không xa sẽ quay lại.

great wall

Great Wall

Oldmen in Beijing

Một hình ảnh rất đặc trưng của Bắc Kinh: các cụ già ngồi công viên sáng chủ nhật đánh cờ chơi chim…

Color-up sunday

…for a cloudy weekend.

Refresh

Cosplay

Cosplay (viết tắt của “costume” và “play”) bắt nguồn từ Nhật và nay đã phổ biến ra rất nhiều nước trên thế giới. Trong lễ hội Cosplay, người tham gia mặc những trang phục, trang điểm giống hệt các nhân vật trong truyện tranh hay các video game nổi tiếng. Nhưng không phải ai cũng có thể chơi được Cosplay, bởi ít ra thì người chơi cũng phải có chút năng khiếu diễn xuất. Trong lễ hội “Japan Festa” cuối tuần rồi ở Bangkok, mình quả thật ấn tượng bởi bọn trẻ con Thái Lan chơi cosplay rất nghề. Ngoài trang phục và trang điểm, các cháu posing rất tự nhiên trước ống kính của khách du lịch. Các cháu này là học sinh trường Mainichi ở BK.

(posing chuyên nghiệp)

posing

sleeping beauty

sailor moon

I am Doraemon! nhưng cuốn vàng vàng kia thì không phải

sailor moon

(Bộ kimono rất đẹp nhưng mình không biết cô bé này đang “play” nhân vật gì)

Thấy kimono đẹp nhưng không biết đây là nhân vật gì

Cái này giống ảnh đám cưới không

giống ảnh đám cưới không?????

Đêm Lê Minh Sơn

Hôm qua đi nghe Lê Minh Sơn và test thử anh 350D :)

khúc Flamenco kết

khúc Flamenco kết

Đào Anh Khánh cao hứng quá, đu theo flammenco

Đào Anh Khánh cao hứng quá, đu theo flammenco chứ mình chịu không thể luận ra được đây là điệu gì

Solid Đào Anh Khánh

Đây mới là tiết mục của solid Đào Anh Khánh

Entry for August 04, 2007

Muốn đi chơi quá mà không đi được. Nghịch tạm vậy.

Cây lá me trong vườn của mẹ

Cây lá me trong vườn của mẹ

Mẹ bảo đây là bụi dương xỉ Pháp

Entry for August 01, 2007

Mở lòng với công nghệ yêu lại anh hi-tech sau 1 thời gian dài kiên trì và bảo thủ với máy chụp phim nên mình đã lấy luôn anh này về ở chung với ….anh Ca-nông rì -beo phim iêu dấu kia của mình.

Partner của anh cũ chỉ có 28-80mm thôi nên mình đã phải cưới thêm cho anh 1 chị 70-300IS nữa. Vì thế không lo vợ chồng nhà anh mới làm việc không hiệu quả vì anh mới nếu chán vợ thì vẫn có thể cặp bồ với chị dài kia.

Yêu cả 2 anh lắm cơ, canon ơi là canon.

Post Navigation

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.