MinhAnh's blog

the personal vista to the world

Archive for the tag “rác”

3R ơi

Từ hôm kể chuyện 3R (dự án phân loại rác thải tại nguồn của Hà Nội) đến giờ mới chỉ 2 tuần chứ mấy. Vậy mà cuối tuần rồi, về qua nhà đã thấy cái thùng rác nhỏ màu da cam được rửa sạch sẽ và…úp ngay ngắn trong góc bếp. Hóa ra dự án 3R hay ho ở khu nhà bố mẹ tôi đã trở về với cái máng lợn – tức là tất cả những thứ gọi là rác thì lại tống hết vào 1 thùng để chiều chiều chị công nhân lại đi gõ kẻng leng keng mời nhà nhà ra đổ rác và không cần phải phân biệt xanh hay da cam.

Tan giấc mộng về 1 đô thị văn minh. Bãi chôn lấp rác Nam Sơn của HN lại tiếp tục quá tải để rồi người ta lại phải đi kiếm chỗ khác xa hơn cho rác ở. 3R ơi là 3R ơi.

3R

Cuối tuần về nhà bố mẹ chơi, thấy nhà có 2 cái thùng rác mới đặt trong bếp. Thì ra ở khu nhà mình đang thí điểm chương trình phân loại rác tại nguồn 3R (3R là từ viết tắt của 3 chữ cái đầu trong tiếng Anh: Reduce- Reuse-Recycle)

Vì mọi người toàn toàn có thể tìm hiểu rất nhiều thông tin hay trên trang web của chương trình tại : http://www.3r-hn.vn/phanloairac.html nên chuyện sẽ chẳng có gì đáng nói nếu như chỉ dừng lại ở việc mô tả 2 cái thùng nhựa màu xanh lá cây (dùng để chứa rác hữu cơ) và thùng màu da cam (đựng rác vô cơ) hay kể chuyện phụ huynh mình tốn mấy buổi tối đi họp tổ dân phố nghe hướng dẫn và thời gian biểu đổ rác kèm theo một đống brochure, tài liệu… Chuyện sẽ chẳng có gì đáng bàn nếu như chỉ khen các công tác tuyên truyền rất mẫn cán của các em nhân viên JICA năng động, giỏi giang hay chuyện cái túi đi chợ “Eco-bag”.

Chuyện ngớ ngẩn số 1 chính là cái sự đi đổ rác hàng ngày. Theo như chương trình “quy đinh”, các thùng rác thải hữu cơ – tiếng Anh gọi là biodegradable – sẽ được thu gom hàng ngày, tức là hàng ngày vào 1 giờ nhất định, người ta sẽ dùng xe tải “bê” đến 1 cái thùng rác màu xanh lá cây to hơn đặt ở góc phố cho mọi người đổ rác (đựng trong cái thùng màu xanh ở nhà) vào đấy. Còn rác của cái thùng màu cam kia thì sẽ được thu gom cách ngày, tức 2 ngày/lần. Vấn đề nó phát sinh ra từ đây. Thực trạng tại các chợ xanh của chúng ta, các thực phẩm tươi sống khi mua về đều được gói trong bao nilông, khi phân loại rác thì bao ni lông sẽ được vứt vào thùng da cam, mà rác của thùng da cam sẽ “bị” lưu cữu trong nhà 2 ngày . Thời tiết nóng bức của mùa hè Hà Nội khiến cho chúng bốc mùi và rất mất vệ sinh. Điều này dẫn đến 1 kết luận khá là ngớ ngẩn là mấy em gái giỏi giang làm dự án 3R này chưa bao giờ phải đụng tay đụng chân đến việc bếp núc trong nhà nên chắc chưa bao giờ quan tâm đến chuyện đổ rác. Các em không biết hàng ngày mẹ mình, bà mình hay ô-sin nhà mình giải quyết cái thùng rác ra làm sao nên chỉ nhìn nhận 1 cách thiển cận là vỏ tôm, xương cá thì cần phải thu hàng ngày còn túi ni lông đựng vỏ tôm, xương cá thì các em quên béng mất.

Chuyện buồn cười thứ 2 cũng liên quan đến túi nilông. Số là mỗi nhà được tặng cho 1 cái túi đi chợ màu vàng gọi là “Eco-bag”. Đây là loại túi đi chợ thân thiện với môi trường, có thể dùng đi dùng lại nhiều lần và thay thế cho túi nilông vì bao nilông vốn là loại rác vô cơ khó phân huỷ… Một lần nữa xin khen ngợi những nỗ lực của các em làm dự án khi cố gắng vắt óc ra nghĩ những trò hay ho vận động các bà các mẹ đừng dùng túi ni lông khi đi chợ nữa. Đáng lẽ ra thì phải nghĩ ra thêm trò gì đấy cho đối tượng là người bán hàng trong chợ, hướng dẫn họ và cung cấp túi giấy hay bao eco-gì đấy cho họ gói thực phẩm khi bán hàng thì các em lại bày ra cái trò thi thiết kế ý tưởng túi eco-bag đi chợ cho các bà nội trợ. Đặt trường hợp các bà các mẹ ủng hộ các em, dùng túi của các em xách đi chợ (thay cho làn nhựa!) thì các bà các mẹ vẫn phải lấy bao nilông gói miếng thịt của hàng thịt bỏ vào trong eco-bag để xách về chứ làm sao mẹ có thể để tơ hơ miếng thịt bò cạnh mớ rau muống lẫn với mấy quả na (mãng cầu) tráng miệng lộn xộn trong cái eco-bag mỹ miều của các em kia được???

Hỡi các em gái làm dự án 3R ơi, trước khi các em nghĩ ra trò gì hay ho và thực tế, hãy suy nghĩ và thử vào vai của 1 người nội trợ thực sự, để hiểu bản chất của cái sự đổ rác tầm thường kia rồi mới bàn đễn chuyện các em làm được gì cho cộng đồng. Đừng để một dự án hay như 3R rơi vào tình huống dở khóc dở cười, tệ hơn là “đầu voi – đuôi chuột”.

Ý thức Rác

1 – Một buổi sáng mùa hè đẹp trời, bọn nhóc rủ các giáo sinh người Nhật đi câu cá. Đường thì xa, sợ nắng hè, tụi nó khởi hành từ rất sớm và lót dạ mỗi đứa một hộp sữa chua uống cộng với cái bánh mỳ ngọt.Vừa đi, vừa ăn, vừa nói chuyện cộng thêm trời sáng sớm mát mẻ nên tới hồ câu nhanh chóng. Nó trông thấy cô giáo nó tần ngần nắm trong tay cái vỏ hộp sữa chua uống và bao gói bánh mì, đi laonh quanh không thấy cái thùng rác hay cái gì có biểu hiện là thùng rác nên cô nó chẳng vất đi được vào đâu. Cuộn cuộn thêm 2 miếng rác cho gọn, cô sẽ sàng đặt tạm vào cái giỏ xe máy của nó, nó thẹn quá không nói được câu nào. 2 thầy cô kia cũng thế. Chiều tối, về lại trung tâm nơi chúng nó học và là dormitory của các giáo sinh, mấy miếng rác mới nằm gọn ghẽ trong sọt rác của trường. Cử chỉ cẩn thận khi đặt miếng rác vào trong giỏ xe máy của mình vì khôgn tìm thấy thùng rác đã làm thay đổi hoàn toàn ý thức trong nó về một-việc- rất-đỗi-bình-thường.

2 – Đọc truyện “Tôi đi học” của Phan Triều Hải về những cảm xúc ghi lại của anh về chuyến đi lần đầu tới nước Mỹ. Nhớ đoạn tả cái thùng rác: thùng rác ở Mỹ chỉ là cái thùng rác. Vì là thùng rác nên nó có miệng rất to và có nắp đậy để người ta có thể dễ dàng vất mọi thứ vào trong đấy không như những cái thùng rác điệu đà hình con này con kia ngoác mồm ra xin rác cứ làm người ta ngại vì sợ kẹp tay và cũng vì cái miệng nó hẹp, đôi khi rác còn mắc vào miệng thùng….Nó nghĩ ngay đến ở Vịnh Hạ Long vì ở đấy cũng đã có một thời lắp đầy con xin rác như thế nhưng bẩn vẫn hoàn bẩn. Hình như sau này còn bị rút lại chứng nhận di sản thiên nhiên, dùng dằng thế nào rồi cũng được cấp lại, những con xin rác sau này được thay bằng thùng-rác-hình-gốc-cây, miệng cũng to dễ quẳng rác vào hơn. Ngó vào cũng có it rác nhưng không nhiều, chắc khách Tây vứt vào đấy nhiều hơn vì trên bờ dưới biển vẫn thấy vỏ chai, ni long, ống hút… cái nổi cái chìm dập dờn theo sóng.

3 – Bạn hỏi tôi ý tưởng làm công tác cộng đồng cho công ty bạn để thể hiện trách nhiệm công dân và xây dựng hình ảnh công chúng tốt đẹp về công ty bạn. Tôi bảo bạn nghĩ cách giáo dục dân ta không vượt đèn đỏ, biết xếp hàng và vứt rác đúng chỗ. Bạn chê, bạn bảo nó mang tầm vĩ mô và muốn lái tôi ý theo ý tưởng trồng cây, xây trường hay đi quét đường đón bình minh nhân một ngày cuối tuần đẹp trời.

4 – Hồi xây dựng hoạt động cộng đồng cho Hitachi Young Leaders Initiatives, mấy thằng ku Nhật cứ bắt mình lên chương trình trong đó có nội dung giáo dục thanh niên ta không vứt rác ra đường. Mk, trước lúc đấy, trong cái đám đấy, có thằng nào ở VN quá 1 tuần đâu mà tất thảy chúng nó đều bảo bọn tao biết nước chúng mày rất ô nhiễm nhá. Nổi tiếng gì đâu chứ.. Mình nghe thấy thế, vừa tức, vừa buồn. Mấy hôm đi khảo sát bờ sông Hồng, đằng sau chợ Long Biên, nhìn đóng kim tiêm lẫn trong những vỉa rác hôi thối, nó suýt ọe.

5 – Nhà bố mẹ nó nằm trong phố, chiều chiều lại có chị xe rác đi qua gõ kẻng leng keng lúc 5 rưỡi chiều gọi nhà nhà đi đổ rác. Nhà nó rất hãn hữu mới gặp được chị này vì có bao giờ về nhà trước 5 rưỡi đâu. Tối khuya, bố nó lại dắt xe máy, cầm túi rác chạy đi đổ nơi xe tải tập kết rác ở ….ngã tư đầu đường

Post Navigation

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.