Tản mạn rét
1. Đôi găng tay cao su. Trời rét mướt thế này mới thấy tác dụng của đôi găng tay bằng cao su. Mang găng tay cao su khi dọn dẹp hay rửa chén bát thì tay sẽ không bị ướt và buốt cóng vì ngâm nước khi trời lạnh.
2. Rét đậm trước Tết cùng với mưa ẩm thế này sẽ làm cho hoa đào không thể bật nụ ra hoa được. Mưa ướt lướt thướt cùng với gió lạnh buốt thế này sẽ chỉ làm thối nụ hoa và rụng xuống đất thôi. Chợt thèm cái cảm xúc khi trông thấy hoa đào đi trên phố mùa đông cách đây gần 1 tháng. Lật giở cuốn lịch để bàn tính ngày bay vào Sài Gòn, theo lịch thì thứ 2 tuần tới là tiết Lập xuân, đài báo nhiệt độ vẫn quẩn quanh 6-7 độ và mưa. Tết năm nay sao xám xịt thế này.
3. Hồi chiều đi trên đường nhìn thấy có một bác đạp xe đạp buộc bó lá dong sau xe. Nhớ hồi học lớp 11, mình nghỉ Tết xung phong đảm nhận gói bánh chưng cho cả nhà. Rửa lá dong, ngâm gạo, đãi đỗ xanh, xay hạt tiêu rồi ướp thịt…phái chuẩn bị cả 2-3 hôm cho ngày gói bánh, chân tay luôn lạnh cóng vì phải tiếp xúc liên tục với nước lạnh. Gói chục cân gạo nếp cũng ngồi mất cả buổi. Mình chỉ biết gói kiểu cắt lá gói bánh trong khuôn gỗ chứ gói theo kiểu “vo” thì chịu. Rét thế nhưng vẫn thích.
4. Ngồi luộc bánh chưng trong mấy ngày rét mươt cũng có cái thú. Đêm thì lạnh, bếp luộc bánh chưng đỏ lửa hồng 12 tiếng, Nước trong thùng sôi ọc ọc. Khi luộc bánh chưng thì thay vì đậy thùng bằng cái nắp thì nên để cái chậu nước lên trên. Thả bó mùi già vào tận dụng hơi nóng của bếp đun nóng nước để tắm, hương lá mùi lan tỏa ấm áp, xua tan giá lạnh mùa đông, hương Tết nhờ thế cũng len lỏi nhanh hơn vào nhà.
5. Tối, chạy xe về nhà qua khu Bách Khoa bị cúp điện. Đèn xe máy loang loáng trên đường, chiếu láng láng những tấm áo mưa choàng trên lưng người dân lao động lầm lũi hai bên đường. Áo mưa đối với họ vừa dùng tránh mưa vừa để chống rét.
6. Tôi không muốn thi vị hóa cái rét cóng xứ Bắc này nữa.


