Đón Tết (phần 2)
Nguồn cơn của chương trình cộng đồng SOS là thế này:
Số là tháng trước, sau khi làm xong một vụ cộng đồng khác cho một “bạn” Nhựt Bổn, cảm động trước hoàn cảnh quạnh quẽ của các cháu nhỏ mồ côi ở làng SOS, anh Khánh CC nảy ra ý định về công ty kêu gọi lệ quyên mua quà Tết cho các cháu. Một khúc email dài hơn một trang màn hình bày tỏ cảm xúc và suy nghĩ về những đôi chân trẻ con lạnh tím trong cơn gío rét mùa đông, về sự hy sinh và tình mẫu tử của bà mẹ SOS dành cho những đứa trẻ không cùng huyết thống, về cảm giác “thiêu thiếu lạnh lẽo” trong phòng ở của các cháu…đã làm chúng tôi xúc động theo. Và thế là cuộc lệ quyên đã thành công sau đúng 1 tuần kêu gọi, cá mương góp ít, cá mập góp nhiều. Tiền quyên góp đủ làm nên một cái Tết khá là xôm cho bọn trẻ SOS, quà tết là gạo tám xoan, sữa tươi, bánh quy và tất ấm sẽ được chia đều cho 16 gia đình. Quyết định xong, chúng tôi quyết định lên đường đến SOS trước Tết ông Táo một hôm…
Ngân sách do BQL quy định 750 nghìn đồng để lo một cái Tết cho 12 đứa trẻ trong một nhà quả là một bài toán nan giải cho mỗi mẹ SOS. (Cũng khó có thể xoay sở nhiều hơn vì ở VN có tới 14 làng SOS, mà đã gọi là chuyện ngân sách thì…) Vì thế, để có nồi bánh chưng ở mỗi nhà trong SOS, trong năm mẹ trồng lá dong sau vườn nhà để đến Tết lấy lá gói bánh chưng, nhờ người quen mua gạo nếp, đỗ xanh và thịt lơn ở tận dưới quê cho rẻ. Chuẩn bị gói bánh chưng cũng đồng nghĩa với chuẩn bị đón Tết.
Hôm chúng tôi đến chơi, mấy chị em nhà Hoa Huệ đã sắp sẵn lá dong chuẩn bị mang đi rửa. Nồi to để luộc bánh chưng không có nhiều nên các nhà phải lên lịch gói bánh lệch nhau 1-2 hôm để luân chuyển mượn cái nồi giữa nhà này nhà kia cho kịp Tết. Viết đến đây, tôi chợt chạnh lòng, chẳng nhẽ truyền thống nồi bánh chưng Tết trong gia đình người Việt lại được duy trì trong những gia đình gồm những người không cùng huyết thống hay sao. Các gia đình ở thành phố hiện nay hiếm nhà còn gói bánh chưng Tết lắm… (Tất nhiên, không loại trừ khả năng Tết này sẽ có nhiều nhà quyết định tự gói bánh chưng để tránh bị ăn phải “pin”)
Chúng tôi quay lại văn phòng ban quan lý làng khi nhân viên tổ nghiệp vụ giáo dục đang chia quà Tết cho các gia đình. Đó là những túi quà bánh làng nhận được từ những người hảo tâm, vài phong bánh đậu xanh Hải Dương, gói kẹo mè xửng, hạt bí , hạt dưa, thứ ít, thứ nhiều. Họ phải giải “bài toán chia đều” –làm sao 16 gia đình có quà như nhau mà bọn trẻ sau này không tị nạnh, trẻ con mà. Tất cả để cho bọn trẻ có thêm một cái Tết sum vầy. Chúc mừng năm mới nhé.



